Cách tiếp cận dựa trên lộ trình (pathway approach) đang ngày càng thu hút sự quan tâm trong các nghiên cứu xã hội và đô thị nhờ khả năng ứng phó linh hoạt với bối cảnh biến động và bất định. Khác với các mô hình phát triển tuyến tính, phương pháp này cho phép xây dựng nhiều kịch bản thích ứng đồng thời tích hợp các yếu tố định lượng và định tính, từ đó hỗ trợ quá trình hoạch định chính sách bền vững và công bằng. Thông qua phân tích trắc lượng thư mục dựa trên 180 tài liệu từ cơ sở dữ liệu Scopus giai đoạn 1989–2024, nghiên cứu này cung cấp cái nhìn hệ thống về sự phát triển khái niệm, các lĩnh vực ứng dụng chính và những xu hướng nghiên cứu nổi bật liên quan đến tiếp cận dựa trên lộ trình. Kết quả cho thấy phương pháp có sự gia tang mạnh mẽ về số lượng sau năm 2010, đánh dấu sự ảnh hưởng của yêu cầu “phát triển bền vững, dẫn đến sự mở rộng sang các chủ đề công bằng xã hội và quản trị đô thị. Tuy nhiên, bài viết tìm thấy những tồn tại khoảng trống trong nghiên cứu thực nghiệm tại các nước đang phát triển, đặc biệt là ở các khu vực đô thị hóa vùng ven. Trong bối cảnh Việt Nam, việc bản địa hóa tiếp cận dựa trên lộ trình và tích hợp với dữ liệu lớn, công nghệ số là cần thiết để nâng cao hiệu quả ứng dụng trong quy hoạch và thích ứng biến đổi khí hậu.